Nguyễn Thị Minh Thành (Anna) - MDSS-05

THƯ GỬI CON HARRY BÉ NHỎ



Con yêu, Mẹ gõ những dòng chữ này khi con_Harry bé nhỏ đã đến bên Mẹ được 20 tuần tuổi. Mẹ vẫn còn nghén, vẫn còn mệt, mẹ vẫn không ăn được gì, uống nước lọc qua ngày…nhưng…mẹ hạnh phúc vì Harry của mẹ rất khỏe rất ngoan.

Con biết không, hành trình mang thai của mẹ thật sự chẳng dễ dàng, 3 năm về trước nỗi đau mất đi những anh/chị của con đã khiến Mẹ rơi vào trầm cảm, cả 3 lần mang thai các con đều rời bỏ mẹ. Ba con phục vụ trong quân đội, ông bà nội ngoại ở xa, một mình mẹ đối diện với nỗi đau trường kỳ ấy, mỗi ngày trôi đi với mẹ là một ngày chìm trong đau khổ, mất mát. Mẹ đau khi phải can thiệp y học, mẹ đau vì bất lực không bảo vệ được các con. Mẹ tự trách, mẹ tự buồn rồi mẹ trầm cảm, khi màn đêm buông xuống mẹ muốn theo các con, nghe xa xa tiếng các con khóc, tiếng các con gọi “Mẹ ơi”…và liên tiếp là những cơn ác mộng với đầy máu và nước mắt.

Rồi mẹ quyết định chuyển công tác vào thành phố Đà Lạt, mẹ phải đứng dậy thôi, phải phục hồi sức khỏe, phải đi tìm các con của mẹ. Và Harry đến bên mẹ như một món quà của Thượng Đế, mẹ thờ ơ tất cả hay nói đúng hơn là mẹ không dám chứng minh sự tồn tại của con. Hằng ngày mẹ vẫn lên lớp, vẫn làm việc cho đến khi Harry của mẹ được 6 tuần, mẹ ra máu…không còn sợ nữa thay vào đó mẹ ghét con, mẹ lại khóc mẹ nghĩ con lại tính bỏ mẹ đi phải không?

Mẹ tới bệnh viện, mẹ lo lắng… ơn trời con vẫn bình an…Mẹ nghỉ việc ở nhà dưỡng thai với những lần nôn ói, những cơn đau đầu, đau bụng lâm râm rồi tác dụng phụ của những viên asprin…mẹ mệt nhưng mẹ hạnh phúc vì bác sĩ nói con rất khỏe. Harry 10 tuần tuổi mẹ tái khám bác sĩ nói con ổn định rổi, mẹ vô tư òa khóc giữa trăm người đang chờ tới lượt. Harry 12 tuần, mọi xét nghiệm bình thường, mẹ lại khóc, mẹ hư quá phải không con, mẹ ko dám cười vì sợ Harry sẽ không còn ở bên mẹ nữa. Mẹ không dám nói với ai, một mình mẹ lặng lẽ đi về với những nỗi lo, mẹ chỉ ước ba làm bác sĩ hoặc ít nhất mẹ có nên mua máy siêu âm ko, mẹ muốn nghe nhịp tim của con mỗi phút, muốn nhìn thấy con mẹ lớn lên mỗi ngày.

Harry của mẹ 20 tuần tuổi, lần đầu tiên con đạp, mẹ như chạm được vào thiên thần bé nhỏ …mẹ hạnh phúc vô cùng. Mẹ và con đã đi được ½ chặng đường, dẫu rằng phía trước còn nhiều vất vả gian nan, nhưng con yêu à….hãy cứ ngoan, hãy ở trong lòng mẹ và lớn lên mỗi ngày. Mẹ nguyện đánh đổi tất cả để Harry yêu dấu của mẹ được bình an.

Mẹ yêu con_Harry bé nhỏ <3.

Đà Lạt, ngày 20 tháng 8 năm 2018