Nguyễn Thiên Hương - MDSS-06

Thư gửi con



“Bao ngày mẹ ngóng... Bao ngày mẹ trông... Bao ngày mẹ mong con ra đời”....

Cứ mỗi lần nghe bài hát này là mẹ lại rưng rưng xúc động ! Mẹ chẳng thể nào quên cái khoảnh khắc khi mẹ cảm nhận được dường như trong cơ thể mẹ đang trở nên rất khác, cái cảm giác như từng tế bào của mẹ thay đổi để chuẩn bị nuôi dưỡng một mầm sống- một nhiệm vụ vĩ đại nhất trong cuộc đời của mẹ. Rồi niềm vui vỡ oà khi sự hiện diện của con được xác tín. Mẹ trở nên nhẹ nhàng hơn trong từng bước đi, khẽ khàng hơn trong từng hơi thở... Cả suy nghĩ của mẹ nữa... tất cả đều chậm rãi và đời bỗng trở nên dịu dàng.

Bây giờ thì con đã gần tròn 9 tháng rồi. Và mẹ hạnh phúc khi con đã biết biểu cảm đáp lại những lời thì thầm, ánh mắt, nụ cười của mẹ, để mẹ thấy mình không còn lẻ loi một mình những ngày Ba đi vắng và anh hai đi học. Mẹ hạnh phúc mỗi khi nghe tiếng con cười khanh khách với Ba con trong phòng tắm. Mẹ hạnh phúc khi ánh mắt con lấp lánh niềm vui, miệng toe toét cười mỗi lần anh hai đi về trước cửa. Yêu lắm, mẹ thấy đời mình bình yên hơn trong ánh mắt và nụ cười trong veo của con.

Bây giờ con vận động khá nhiều, con giành đồ chơi hông cho mẹ và anh hai chơi được với nhau gì cả! Anh hai tủm tỉm cười bảo, vậy mà hồi đó siêu âm bác sĩ bảo nó thai yếu đó mẹ! Mẹ nhớ cái ngày đó, hạnh phúc xen lẫn lo âu.... Cả nhà ai cũng cầu mong cho con được bình yên. Rồi Ba Mẹ chỉ có thể thở phào trút đi gánh nặng trong lòng được vào cái giây phút được nghe tiếng con khóc và được bồng hình hài bé nhỏ của con trong tay.

Con ra đời trong sự mong đời và chào đón của mọi người, đặc biệt là anh hai. Suốt mấy năm trời anh hai hỏi mẹ, mong mỏi có em. Anh hai cầm từng tờ siêu âm của con, coi con dài bao nhiêu cen ti met qua từng ngày tháng. Anh nâng niu và hôn con trong tờ giấy, đây là mắt, đây là mũi.... rồi anh ríu rít đem hình khoe các bạn: “em tui nè!”. Thương lắm! Ngày mẹ mua quần áo chuẩn bị đón con, anh hai xếp từng cái áo cái quần cái khăn của con. Anh mong chờ con là em gái. Nhưng cái ngày mẹ nói với anh, mẹ biết giới tính em rồi, chắc là Ruby sẽ thất vọng. Anh hai tỉnh queo, “con trai hả mẹ, có gì đâu mà buồn, em sẽ chơi đá banh với con!”.

Rồi từ đó, mẹ chưa bao giờ nghe anh hai nhắc đến chuyện mong em gái nữa!! 

Có thêm con, một lần nữa cuộc sống của mẹ phải sắp xếp lại. Tất cả đều không dễ dàng con ạ! Gánh nặng kinh tế sẽ thêm trên đôi vai Ba. Anh hai phải tự lo cho mình nhiều hơn. Và mẹ phải lùi lại thêm một lần nữa. Đôi khi mẹ cũng có giây phút suy nghĩ ích kỷ, đôi khi mẹ cũng nhớ thời gian mẹ tung bay mà chẳng phải lo nghĩ như cái ngày mẹ chưa vướng bận ba cha con ghê á, hihi... Nhưng mà thật ra mẹ hiểu rằng, được gần gũi và nhìn con lớn mỗi ngày, được sống trọn vẹn với tuổi thơ của con cũng như anh hai là một niềm hạnh phúc vô bờ của mẹ. Nhất là, khi mẹ hôn lên đôi môi thơm mùi sữa, được con bi bô thủ thỉ thương mẹ nhất đời mỗi đêm như anh hai, là mẹ chết chìm luôn trong đó à! 

Dẫu làm cha mẹ là một quá trình mà Ba mẹ luôn phải tìm tòi, học hỏi, sửa sai, hoàn thiện....không ngừng. Nhưng với mẹ, những ngọt ngào khi có các con, thật xứng đáng để Ba mẹ cố gắng nỗ lực bản thân mình hơn nữa, mỗi ngày, mỗi ngày.....

Chúng ta sẽ nâng niu những giây phút lớn lên cùng nhau, các con nhé! Các con hãy gìn giữ tình yêu của Ba, của Mẹ, và dẫu cuộc sống sau này như thế nào, hãy tin rằng, Ba mẹ luôn dõi theo bước chân các con với một tình yêu không bao giờ thay đổi!

“Ngày mai đây khi con lớn khôn, cuộc đời không như con ước mơ, hãy đứng lên và vững bước, trên đường xa...”.

Yêu con!

TPHCM 25/08/2018.