Lê Hoàng Diễm Lệ - MDSS-10

Thư gửi con



Thư gửi bé yêu!

Bố và mẹ kết hôn hơn ba năm và phải chờ đợi đến ngày hôm nay con mới về với gia đình mình. Cả họ hàng vui mừng như xuân về tết đến. Ngày biết kết quả, mẹ đã khóc không ngừng vì bao nhiêu cố gắng, từ hy vọng đến thất vọng, cuối cùng bằng sự mạnh mẽ con đã đến. Bố mẹ cảm ơn con vì đã xuất hiện làm bừng sáng những tháng ngày tương lai sắp tới.

Trong những ngày đầu tiên, bác sĩ nói rằng mẹ không khỏe vì ra máu có thể sẽ không giữ được bé con. Nhưng mà mẹ tự nói với mình rằng “Con của mẹ sẽ kiên cường giống bố, nhất đinh sẽ đi cùng mẹ hết hành trình này. Con nhất định sẽ vượt qua được”.

Lần đầu tiên mẹ gặp được con qua màn hình siêu âm. Khi đó con chỉ là một chấm nhỏ xíu xiu thôi. Nhưng bác sĩ nói với mẹ là bé con đã ổn hơn rồi. Đã an toàn ở trong tử cung nghĩa là tạm thời không còn nguy hiểm nữa. Niềm vui cứ thế được nhân lên, mẹ biết mẹ còn phải cố gắng lắm nhưng không sao chỉ cần con không từ bỏ, mẹ nhất định sẽ bảo vệ được con.

Đến bây giờ, hai mẹ con mình đồng hành cùng nhau hơn 11 tuần rồi. Mỗi lần tái khám biết được con khỏe mạnh với bố mẹ điều đó không có gì đánh đổi được. Tuần thứ 7 mẹ được hẹn siêu âm và nghe tim thai của bé. Trong cuộc đời này, sẽ không có một thanh âm nào hay hơn nhịp đập của con cả bé yêu ạ! Mẹ biết con thật sự tồn tại.

Đối với những bà mẹ, ông bố phải trải qua một chặng đường dài để đón con về với gia đình có lẽ không có niềm vui và hạnh phúc nào vỡ ào hơn khi nhận được món quà vô giá là con đó Bé yêu à!

Mẹ nghĩ sau này con sẽ hiếu động và thích được mọi người quan tâm giống hệt như mẹ vậy. Để mẹ biết được con ở bên trong thế nào thì con hiếu động làm mẹ nghén rất nhiều. Mọi người đều nói, mẹ nghén như vậy con sẽ rất khỏe và tình trạng sẽ giảm khi con lớn hơn. Mẹ không sợ nghén, mẹ chỉ sợ khi mẹ không ăn uống đủ dinh dưỡng bé con của mẹ sẽ không phát triển tốt mà thôi.

Mẹ vẫn không biết con là bé trai hay bé gái, nhưng dù con thế nào, giống ba hay giống mẹ thì con vẫn là đứa trẻ mà bố mẹ yêu thương. Giống như ông bà yêu thương bố mẹ vậy. Mẹ sẽ dùng cả cuộc đời này để bảo vệ và che chở cho con. Nhưng bố sẽ dạy con tự đứng trên đôi chân của mình. Dù trai hay gái, con sẽ là đứa trẻ tự lập và kiên cường.

Mỗi ngày trôi qua, mẹ lại nghĩ sẽ đặt tên cho con như thế nào. Cả tên ở nhà và tên đi học. Mẹ tưởng tượng ngày con chào đời sẽ khóc thật to với ánh mắt tròn xoe ngơ ngác xung quanh bố và ông bà đều nở nụ cười tươi vui nhất. Mẹ muốn ôm con, hôn con, và kể cho con nghe những điều trong cuộc sống này. Cả gia đình đều mong con từng ngày.

Mẹ và con đã cùng nhau đi hết một phần ba chặng đường. Quãng đường còn lại cũng không ngắn, nhưng chúng ta cùng nhau về đích thật bình an con nhé!.

Thiên thần nhỏ của bố mẹ!