Đỗ Ngọc Diễm - MDSS-02

ĐIỀU MẸ CHƯA KỂ



Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức giấc

Ta có thêm nửa ngày để yêu thương

Áp thấp nhiệt đới trong những ngày mưa bão làm người ta tê tái, lạnh giá hơn, mẹ ngồi đây, bên đứa con trai bé nhỏ đang líu lo kể chuyện, cảm nhận từng động tác nhảy múa của con gái trong cái bụng bầu hơn năm tháng, cảm giác bình yên và hạnh phúc khó tả, rồi mẹ viết thư cho các con, vì mẹ sợ năm tháng trôi xa, những bộn bề của cuộc sống sẽ nhanh chóng mang cảm giác hôm nay đi thật xa, mẹ sợ lãng quên các con ạ!

Con trai yêu!

Chỉ vài tháng nữa thôi, con của mẹ sẽ được gọi là anh Hai nhé, mẹ nghĩ chắc lúc đó con sẽ bỡ ngỡ lắm đây. Thơi gian trôi nhanh quá, mới đây thôi, ngày nhận được tin con đến với thế giới này, mẹ vẫn chỉ là một cô gái vừa mới bẽn lẽn về với ba con, chẳng có kiến thức cho việc làm mẹ chút nào. Mỗi giai đoạn phát triển của conm mẹ đều hỏi các y bác sĩ, tham khảo tài liệu trên mạng chuẩn bị một cách gấp gáp cho sự ra đời của con.

Cảm giác lần đầu tiên thấy con bú trong cái bầu ngực chỉ được vài giọt sữa, rồi con khóc ré lên như hờn trách mẹ, cũng phải thôi, ngay cả cacis ăn đầu đời mẹ cũng chẳng thể lo được cho con mình. Mẹ bất lực nhìn con, cảm giác tim mình như bị ai bóp nghẹn, cảm giác ấy suốt đời này mẹ chẳng thể nào quên. Hơn ba năm cùng con lớn lên, ba mẹ luôn cố gắng làm tất cảm để con được ăn những gì ngon nhất, được ngủ ngon giấc nhất, được học trong môi trường mẫu giáo đầu đời tốt nhất, được ba mẹ ôm ấp nhiều nhất có thểm, nhưng chỉ cần có ai đó nhắc đến việc nuôi con bằng sữa mẹ, cảm giác day dứt trước đây lại ùa về, mẹ không tài nào quên được.

Rồi ngày ngày nhìn những cô công chúa nhở điệu đà đáng yêu, kêu ba gọi mẹ xung quanh, gia đình ta lại ước ao có thêm thành viên nữa.

Con gái thương!

Lần này thì có chút khác biệt, ba mẹ có bước chuẩn bị tâm lý hơn, có thêm chút kiến thức sản nhi, nó không nhiều nhưng mẹ cảm thấy tự tin hơn con ạ!

Ngày được bác sĩ thông báo mẹ sắp có công chúa nhỏ, con biết không? Mẹ vui sướng còn hơn ngày mẹ về với ba con nữa đấy, mẹ không dám nói với ba con đâu, ba sẽ ganh tị với các con của mẹ, mẹ biết chắc như thế!

Các con yêu, trước đây cứ nghe nhiều về sức mạnh của một người mẹ, rồi khi tự mình trải qua hành trình này mẹ mới thấm thía. Từ một con “thỏ đế” luôn xanh mặt rùng mình trước máu me, sợ cả những cái đau đứt tay. Vậy mà đến ngày “gãy mấy cái xương sườn” mà người ta vẫn hay nói, không biết sức mạnh từ đâu mẹ đã sinh con trai bằng phương pháp sanh thường, khi ấy mẹ chỉ mãi ngắm nhìn món quà mà Thượng Đế ban cho, không mảy may để ý đến con đau xé thịt vừa mới đối diện.

Từ giây phút có con trong cuộc đời, mẹ như được tiếp thêm sức mạnh, mẹ kiên nhẫn, chịu khó hơn trong công việc, mẹ có thể làm bất cứ điều gì vì mẹ biết mẹ đã lên “chức” rồi – là mẹ của các con, vì lẽ đó, mẹ không cho phép mình yếu đuối nữa. Mẹ chăm chỉ đi khám thai theo lịch của bác sĩ, đêm nào cũng đọc thêm những kiến thức chăm sóc con, mẹ quyết không để mình lặp lại nỗi day dứt khi xưa, bằng mọi giá mẹ sẽ nuôi con bằng chính giọt sữa của mình. Chỉ cần có chút gì đó mẹ bất an là mẹ lại tìm đến các bác sĩ, có đôi lúc mẹ con mình thật phiền con ạ! Còn nhớ ba tháng đầu con gái bị bóc tách nặng, lúc đó mẹ căng thẳng lắm, rồi cũng nhờ các bác sĩ, các cô hộ sinh tận tụy trong ngôi nhà “Hoàn Mỹ” đã nhiệt tình giúp đỡ mẹ con mình vượt qua khoảng thời gian khó khan ấy, ôi thương và mãi biết ơn!

“Này con yêu oi, con biết không

Mẹ yêu con, yêu con nhất đời

Dẫu con là nàng công chúa

Hay là một chú bé ngoan”