Hồ Thị Quỳnh Trang - MDSS-04

Thư gửi con



Chàng trai của mẹ!

Đến hôm nay, mẹ vẫn chưa thể hình dung vì sao cuộc đời lại ưu ái với mẹ nhiều đến thế. Hành trình đem con đến trong đời có nụ cười và nước mắt... Mẹ thêm cảm thông với những người mẹ đã vượt qua vất vả để được đón vào lòng những thiên thần...

Con yêu!

Mười năm dài mẹ giấu nước mắt vào đêm. Ba vẫn mạnh mẽ bảo bọc mẹ sau những lần mất mát... Thế rồi con đến thật sự vào một ngày mưa. Mẹ ngồi sau lưng ba lặng im suốt quãng đường dài. Tháng sáu mưa lạnh hay sao mà người mẹ cứ run lên. Mẹ sợ bệnh viện, bác sỹ, sợ màn hình siêu âm. Những nỗi sợ ngày qua chiếm mất niềm vui của mẹ. Mẹ vẫn nhớ như in lời bác sỹ: “Chị đừng buồn nhé! Không có hy vọng, chắc lại như những lần trước rồi!”... Ba đón lấy mẹ, ủi an: “Đừng buồn nữa em, con sẽ lại đến thật bình yên thôi em!”. Mẹ đã quen với những nỗi đau thì cớ gì không thể cho mình thêm một lần nữa được ao ước phải không con?...

Hơn mười tuần, ba mẹ đón tin vui: “Có phôi và tim thai rồi, thai rất khoẻ!”. Nhưng cuộc đời không ngừng thử thách mẹ. Thai doạ sẩy! Mẹ đã không còn nước mắt để khóc cho nỗi sợ vô hình. Mẹ dặn lòng phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết...

Bảy tháng dài là thời gian cả nhà ta sống trong lo âu. Bác sỹ tiêm cho con mũi trợ phổi, động viên mẹ vượt qua tuần thứ 35. Khi con dần lớn lên là lúc mẹ cảm nhận khớp xương chậu giãn ra, kêu rôm rốp mỗi lần trở người. Mẹ ngồi nhiều hơn nằm, bàn chân lê từng bước. Mẹ tập những bài yoga nhẹ, tập hít thở để chuẩn bị cho ngày chuyển dạ. Mẹ bình tâm hơn trước cơn đau, sau mỗi kết luận: “Vẫn doạ sẩy!”. Mỗi đêm mất ngủ, ba đặt tay lên bụng mẹ vỗ về: “Con ngoan cho mẹ ngủ nhé!”. Như hiểu được nỗi âu lo của mẹ, con ngủ thật bình yên...

Mẹ thủ thỉ với ba: “Nếu là con trai, chúng ta sẽ đặt tên con là gì?”. Mẹ tưởng tượng con sẽ là trái bồ quân thơm ngọt hay đoá hướng dương mỗi sớm mai! Hay con chỉ cần là nhịp đập yên bình trong trái tim của mẹ là đủ...

Ngày con chào đời cũng diệu kỳ hệt như ngày con đến. 42 tuần, sau những cơn đau dồn dập, mẹ cảm nhận con đến thật gần... Có lẽ con được sinh ra bởi một người mẹ đã trải qua nhiều nỗi đau nên con đã rất kiên cường. Chàng trai 3,6 kg vẹn lành như ước mơ của mẹ. Mẹ thầm cảm ơn ba, gia đình và bè bạn đã luôn bên mẹ. Cảm ơn những thiên thần áo trắng đã đem con bình an đến bên ba mẹ!

Con yêu!

Ba kể với mẹ lần đầu ẵm con, cậu bé mỉm cười làm tim ba xao động mãi. Mỗi đêm, ba lại thay mẹ thức chăm con. Ba tranh thủ tắm táp, chơi đùa cùng con và ngắm nhìn con khôn lớn...

Thương ba mẹ, con lớn như bầu bí trên giàn. Con hiền lành như nhánh cỏ. Con rạng rỡ như mặt trời xua tan năm tháng muộn phiền của ba mẹ. Đông Quân - cái tên ấm áp ba mẹ dành tặng riêng con - mặt trời bé nhỏ...

Mười năm đủ dài để mái tóc ba thêm nhiều sợi bạc vì tháng ngày không ngừng nghỉ yêu thương, chờ đợi; đủ để mỗi lần ba mẹ nhìn vào mắt nhau lại thấy tin yêu, gắn bó; thấy cuộc đời luôn từ nhân với những người biết mơ ước, khát khao, chờ đợi...

Con vẫn ngủ trong tiếng mưa thu. Mẹ tin ngày mai sẽ lấp lánh cầu vồng, vườn sẽ đơm hoa mới. Trong căn nhà nhỏ có chàng trai cựa mình cất tiếng gọi mẹ ba...